Sài Gòn: Còn đâu không gian tiệm nước!

Lúc này, tìm đâu! Những nét văn hóa đa dạng của những cộng đồng lưu dân từng có thời đã hòa quyện với tánh cao thượng của cư dân xứ này, những buổi bình minh Sài Gòn khoáng đạt bắt đầu từ không gian tiệm nước!

Cậu tôi, dân ruộng miệt Gò Công, đến Sài Gòn từ hướng Nam, khi đi qua xóm Bình Đăng, cầu Nhị Thiên Đường, chợ Xóm Củi của Chợ Lớn-Sài Gòn thay đổi đến mức làm cậu tôi ngơ ngác. Sáng hôm sau, không kịp chờ đèn đường tắt, cậu tôi bộ dạng hối hả:

– Dậy mày, đi tiệm nước làm một ly xây chừng, ăn hủ tíu mì, xíu mại với cậu.
 
Tôi càu nhàu:
 
–           Làm gì còn tiệm nước hả cậu.
 
–           Bộ dẹp hết trơn thiệt hả mậy !
 
–           Ai biết đâu hà, nếu còn phải 6 giờ mới mở cửa cậu ơi.
 
–           Thằng xạo! Tao không tin Sài Gòn dạo này ngủ trưa dữ dậy.
 
Nếu bạn là người Sài Gòn hoặc đã từng sống qua chốn này, bạn sẽ hiểu vì sao việc thức khuya dậy sớm của thị dân nơi đây có một phần quá khứ can hệ tới cái tiệm nước.
 
Ngày trước, trong những sớm mai trời nổi gió hay thấm đẫm hơi sương, thỉnh thoảng cha tôi dắt tôi ra tiệm nước. Lần nào cũng vậy tôi thường dụi mắt liên tục để xua cơn ngái ngủ để thu hết vào đôi mắt thơ ngây cái ánh sáng đèn mờ hơi nước sôi, những nhộn cảnh sinh động của cái tiệm nước nơi bán cà phê sáng và các món điểm tâm của người Hoa, những tiệm nước này thường mở cửa rất sớm ở những con đường gần chợ, bến xe, bệnh viện.
 
Xem tiếp tại đây
(Nguồn: Tuanvietnam, 24/3/2013)
 
image