Động đất và động lòng

Vũ trụ vẫn là cái gì đó vô cùng lớn lao và bí ẩn. Trong muôn vàn thiên hà có mấy hành tinh mang sự sống như Trái đất, đó vẫn là câu hỏi chưa ai giải đáp được và có lẽ muôn đời là bí mật vĩnh hằng với con người. Hành tinh xanh nơi chúng ta sống, cho đến hôm nay, thập kỷ thứ 2 của thế kỷ XXI vẫn chứa ẩn những điều khó hiểu…

Con người nói chung là tham. Tham sống. Tham lớn. Tham giàu. Tham danh… Tham tham lắm lắm! Bởi thế mới có chiến tranh. Bởi thế mới có hiệu ứng nhà kính. Bởi thế mới bị cạn kiệt tài nguyên. Bởi thế mới bị sa mạc hóa. Bởi thế mới trơ trọc rừng đầu nguồn… Thiên nhiên không bằng lòng với cách ứng xử thô bạo của con người đối với mình, không chấp nhận lòng tham vô độ của những “sinh vật có ý thức” này và Ngài quyết dạy cho nó những bài học đau đớn. Ngài không khuyên chúng ta sống tạm bợ nhưng Ngài nhắc nhở cho mọi người biết cuộc sống này mong manh lắm. Không có gì vững chãi muôn năm cả. Không có gì không bất biến đổi thay cả. Cho và phá là bản chất của thiên nhiên thất thường. Xưa đã vậy. Nay cũng thế. Có thể Ngài chỉ động lòng để hiền hoà khi con người biết tử tế với thiên nhiên và với đồng loại. Trái ngược điều đó là “đổ lửa vào dầu” càng làm cho sự thịnh nộ của Ngài lớn hơn, thường xuyên hơn.

Núi lửa, động đất không phải chuyện mới, chuyện lạ. Nhưng, sức tàn phá khủng khiếp của nó thì bao giờ cũng bất ngờ và sau đó thường đính kèm theo những dư chấn phụ. Những rung lắc này tác động vào lòng người, dù có ở nơi bị tại họa hay không. Người ta “biết sợ” hơn để bớt ngạo nghễ, ngang tàng, phá phách. Người ta cảm nhận sự bất an, bất ổn và rất mong manh của kiếp người để thức tỉnh, bừng khởi làm cuộc tu tâm đích thực. Cuộc sống bớt dần những mưu mô thâm hiểm, những đảo lừa lường gạt, những giành tranh cấu xé, những bớt xén vô lương. Nói cụ thể hơn, ít nhất thì người ta cũng phải chần chừ suy tính khi định ăn bớt vật tư, vật liệu khi xây dựng những nhà cao tầng. Những người lãnh đạo đất nước biết lo cho dân cho nước xa hơn, dài hơn. Và, không thể không nói đến chiến lược trang bị kiến thức kỹ năng sống cho mọi người từ khi còn tấm bé. Ví dụ: khi xảy ra động đất ta phải xử trí thế nào? Với người Việt mình thì đó còn là những bài học vỡ lòng nhưng chưa được phổ cập toàn dân.

Lâu nay, chúng ta thích nói những điều cao cả lớn lao mà quên thấp giọng dặn dò những điều bé nhỏ vụn vặt nhưng rất cần thiết với đời sống. Một lời khuyên đôi khi cứu sống một mạng người, vô số mạng người. Khi nghe tin động đất ở Nhật, ở Myanma và sau dư chấn vừa rồi ở Hà Nội, Sơn La, Thanh Hóa người ta mới rầm rĩ bàn về động đất, mới đề cập đến các cách phòng chống. Bấy lâu nay ta bỏ lơ hay cái thói dân Việt mình nước đến chân mới nhảy. Thế mới hốt hoảng chen chúc. May mới chỉ là rung lắc, rung rinh, may chưa xảy ra sụp đổ. Nếu không thì chắc tai họa không lường hết. Chậm còn hơn không, cần phải đưa bài học về phòng chống động đất vào trường học và vào cuộc sống. Những bài học về xử trí tình huống tại chỗ và những bài học về tình người lâu dài. Chống thói vô cảm đang phổ biến đại trà. Những động lòng trước mất mát đau thương đồng loại là dấu hiệu của sự phục sinh nhân phẩm đã bị mất đi rất nhiều. Bài học về ứng xử với thiên nhiên. Thân thiện thay thế phá phách. Hài hòa thay thế bức tử.

Những bài học sau dư chấn Hà Nội, như thế, nên chăng?

(Nguồn: VuVan.net)

image