Xem Đặng Nhật Minh mà suy ngẫm…

Đêm xem phim Hà Nội mùa đông năm 46 vừa rồi là lần thứ 3 tôi xem phim này. Tôi không còn nhớ cảm xúc của tôi 2 lần xem trước. Nhưng lần này, không chỉ một lần nước mắt tôi trào ra. Tôi cầm máy gọi Đặng Nhật Minh: “Cảm ơn anh vô cùng. Vô cùng!”

Xem Đặng Nhật Minh mà suy ngẫm…
Cảnh trong phim “Bao giờ cho đến tháng Mười” – Ảnh: internet

 

Tôi cũng không giấu anh rằng, anh đã khiến cái lão hơn bảy mươi đang khóc ròng đây. Có thể vận nước đang khiến tôi bồi hồi ao ước bậc Thánh nhân Hồ Chí Minh hiện về cùng đất nước. Nhưng tâm hồn và trí lực của Đặng Nhật Minh đã biến nỗi bồi hồi ao ước của tôi thành những dòng nước mắt.

Cảm ơn anh! – tôi cũng nhận ra sự xúc động của Đặng Nhật Minh – Nhưng anh nên nhớ rằng, tôi bây giờ là loại bị họ “cho ra rìa” bởi không ăn khách! Phải là loại ông H. ông D. luôn với hàng trăm, hàng ngàn em mắt xanh tóc đỏ kia!

Xem tiếp tại đây

Theo Tô Nhuận Vĩ

(Nguồn: Tạp chí sông Hương,  5/1/2013)

Danh mục liên quan

Thông tin chuyên đề Tin Hoa Sen
image